Các sự kiện bi thảm gần đây ở Nhật Bản (1) và tin tức về bụi phóng xạ ngày càng gia tăng trên toàn cầu đã dẫn đến mối quan tâm ngày càng lớn dần đối với các báo cáo trước đây từ châu Âu – chủ yếu về vai trò có thể có của các chế phẩm biodynamic trong việc bảo vệ trang trại và thực phẩm khỏi phóng xạ. Có thể hiểu đây là chủ đề khá “nóng” trong giới biodynamic và gây ra không ít tranh cãi.
Tôi rất lấy làm vui sướng được thông báo rằng gần đây hai thành viên của Nhóm Công tác Nghiên cứu Biodynamic (Biodynamic Research Working Group – BDRWG) là Maria Linder và Barry Lia đã đồng ý nhận đánh giá tất cả các nghiên cứu và báo cáo hiện có liên quan đến vấn đề này, đồng thời soạn thảo một bản tóm tắt sẽ được đăng trên tạp chí và website của chúng tôi (2). Trong cuộc họp tới đây, BDRWG cũng sẽ đưa ra vấn đề liệu một dự án nghiên cứu mới theo hướng này có được đảm bảo hay không, và nếu có thì làm sao để tiến hành nó hiệu quả nhất. Đây là những bước nhỏ nhưng quan trọng.
Cá nhân tôi nghĩ chúng ta đang giải quyết một vấn đề rất tế nhị. Một mặt, tôi cho rằng có lí do chính đáng, từ góc độ khoa học tâm linh, để tin rằng một số loại thực phẩm, trang trại và kĩ thuật biodynamic có thể (xin nhấn mạnh: CÓ THỂ) đưa ra được một biện pháp bảo vệ khỏi bụi phóng xạ hoặc ít nhất cung cấp một loại thuốc giải độc chữa bệnh. Vì vậy, đây thực sự là thời điểm quan trọng để khuyến khích mọi người tăng cường thực hành biodynamic. Mặt khác, tôi đồng ý với quan điểm của nhiều thành viên của BDRWG rằng cần hạn chế đưa ra bất kì tuyên bố nào về các sản phẩm hoặc phương pháp biodynamic cho đến khi xác định được liệu chúng ta có cơ sở thực sự cho những tuyên bố đó hay không.
Hãy để tôi giải thích thêm.
Ý tưởng rằng biodynamic có thể giải quyết bức xạ xuất phát từ quan điểm rằng các chế phẩm và phương pháp biodynamic nói chung được tạo ra để kích thích cái trong biodynamic gọi là “các lực hình thành dĩ thái” (etheric formative forces) hay “các lực sống” hoạt động trong tự nhiên. Đây là những lực đứng đằng sau và hoạt động trong mọi sự sống sinh học – bất kể trong đất, thực vật, động vật hay con người – nhưng chúng có nguồn gốc từ một giới cao hơn giới vật chất thuần túy.
Ngoài ra, bức xạ – một lần nữa từ góc độ khoa học tâm linh – hoạt động ở mức độ thấp hơn mức vật chất thuần túy, và do đó, có thể được gọi là “lực dưới tự nhiên” (sub-natural force). Nói một cách khá tổng quát, các lực dưới tự nhiên như bức xạ và điện có tác động hủy diệt vật chất. Mặt khác, các lực hình thành dĩ thái, được kích thích thông qua các chế phẩm và kĩ thuật biodynamic nói chung, có tác dụng xây dựng hoặc mang lại sự sống cho vật chất.
Rudolf Steiner đã chỉ ra rằng, khi nền văn minh ngày càng sử dụng nhiều hơn các lực dưới tự nhiên trong công nghệ, thì cần phải có đối trọng nếu không muốn con người và trái đất bị diệt vong. Một cách có thể đạt được đối trọng này là phát triển các công nghệ hoạt động với “các lực hình thành dĩ thái” thay vì với các lực dưới tự nhiên. Đây là một trong những lý do chính tại sao Rudolf Steiner đã đề xuất biodynamic vào thời điểm đó. Một lần nữa, giống như bức xạ giải phóng vô số “lực chết,” các chế phẩm và kĩ thuật biodynamic được tạo ra để kích thích và tăng tốc vô số “lực sống.”
Do đó, từ quan điểm này, ta có thể hiểu là các trang trại và vườn được quản lí theo phương pháp biodynamic, trong những hoàn cảnh thuận lợi nhất, CÓ THỂ đồng hóa và chuyển hóa các tác động của bức xạ tốt hơn, và thực phẩm từ các trang trại đó CÓ THỂ giúp chúng ta thực hiện điều tương tự. Từ quan điểm này – tạm gác lại tất cả các nghiên cứu và báo cáo – động thái khuyến khích tăng cường sử dụng các kĩ thuật biodynamic, trong bối cảnh sau vụ nổ hạt nhân ở Nhật Bản, là rất cần thiết.
Hơn nữa, nếu những tri thức khoa học tâm linh trên là đúng thì những tác động này có thể được chứng minh, ở một mức độ nào đó, thông qua các phương pháp nghiên cứu khoa học truyền thống thích hợp. Do đó, tôi nghĩ rằng việc đưa ra những tuyên bố theo hướng này mà không có nghiên cứu và bằng chứng hỗ trợ cần thiết có thể dễ dàng dẫn đến hiểu lầm và làm giảm sút uy tín của phong trào biodynamic.
Tôi nhận ra có một sự cân bằng mong manh cần có ở đây giữa cảm giác cấp bách và cảm giác tỉnh táo, điều mà mỗi chúng ta cần phải điều chỉnh từ cảm giác chính trực của bản thân. Hi vọng trong những năm tháng tới đây, công việc của BDRWG và các tổ chức khác trên toàn thế giới có thể đặt công trình này lên một nền tảng mới và vững chắc hơn.
Bổ sung của người dịch: